Chúng ta là ai và sẽ làm gì?

DSC_0156

Ông Bút –

Nói đến Trúc Hồ và trung tâm Asia,   là nói đến  công lao rất lớn của anh, và toàn trung tâm đối với người   Việt Nam còn thao thức  với vận mạng quê hương. Dù trung tâm này trang   trí sân khấu khá sơ sài, Ca Sĩ,  MC, so ra chưa bằng với Paris By Night.   Thế nhưng vẫn trường tồn và cạnh tranh  ngang ngữa Paris By Night. Số   lượng người mến mộ Asia rất cao, có thể thước đo tâm  trí hướng về chính   nghĩa, cũng không loại trừ đây là yếu tố nghệ thuật, cạnh  tranh trước   thử thách để sống còn. Giả sử như vậy cũng chấp nhận, vì sự canh  tranh   mang tính lương thiện (1) và rất cần thiết cho công cuộc tranh đấu để   Việt  Nam sớm có được Tự Do & Nhân Quyền.

Chưa kể đài  truyền hình SBTN cũng của Trúc Hồ…!

Rồi, bất  ngờ như trái bom nổ ngang mày. Thỉnh Nguyện Thư (TNT)   do Trúc Hồ khởi xướng, sôi sục từng địa phương trên toàn cầu,  bất cứ   nơi nào có người Việt cư trú. Cuốn theo một trăm năm chục ngàn người tại    Hoa Kỳ lao theo tiếng bom chính nghĩa, hoặc chiếc gậy thần Trúc Hồ,   nói không ngoa:  Sự kiện ngày 5/3 vừa qua là một hiện tượng đi vào lịch   sử, hay ít ra cũng cầu  xin được như vậy!   Tầm quan  sát từ Atlanta tới Washington DC

Tại thành phố Atlanta.

– Lúc 3  giờ chiều, ngày 7 tháng hai   năm 2012, cô Trinh Phan, Trưởng văn phòng BP.SOS, gọi  tôi (người viết   bài này) qua phone, cô nói: “Chú ơi, 6 giờ chiều nay có công  việc rất   khẩn, mời chú đến VP họp, chú quen nhiều bạn bè, nhờ chú mời càng nhiều    càng tốt”. Lúc có việc cần cô Trinh thường gọi như vậy, do quen biết từ   chổ  tôi làm tờ báo Hồn Nước, đem báo tới VP SOS mỗi tuần, trả lời cô,   tôi nói: Cô kêu  bất thình lình, một mình tôi thì được, bạn bè giờ này   kiếm đâu ra, hay cô để ngày  mai được không? Cô Trinh: “không được đâu chú ơi, vì công việc quá gấp, nên  không dời được

Cuộc họp  diễn ra, như cô Trinh   muốn, chỉ có mười người, thành phần gồm: Hai Ban Chấp Hành  của hai Cộng   Đồng (Atlanta, Georgia có hai BCH CĐ) cô thông báo về TNT, sau đó    thành lập Ban Vận Động Tranh Đấu Tự Do Nhân Quyền Cho Việt Nam, cô Trinh   Trưởng  Ban, Bút làm thông tin, nhiệm vụ viết thông báo gởi truyền   thông, báo chí. Vận  động đồng hương tham gia ký TNT, tiếp theo phần   chiếu light show, để mọi người  khái niệm về TNT, hướng dẫn cách ký TNT.   Đêm nay 0 giờ ngày 8/2 sẽ “khai hỏa”.

Không có  thì giờ chuẩn bị, toàn ban   tổ chức vừa làm, vừa kết nạp thêm thành viên mới. Mọi  sự tiến hành   thuận lợi. Chỉ riêng một trở ngại, vào lúc: 11 giờ trưa 08/2/2012 Cộng    Đồng Người Việt Quốc Gia, theo lệnh của ông Hà Sơn, phải rút ra làm   riêng.

Mới đầu  nghe con số 25,000 chữ ký,   tưởng chừng rất khổng lồ, nhưng mới qua bốn ngày đã  ngấp nghé, ai cũng   mừng, rồi phá kỷ lục trang TNT End Acta and protect our  right to   privacy on the internet, trước đó đang ở ngưỡng cửa 40,000 chữ ký. Thời    điểm này được tin Tòa Bạch Ốc sẽ tiếp đón phái đoàn Cộng Đồng Người   Việt, để chính  phủ lắng nghe nguyện vọng của người dân. Ôi! Còn mừng   vui nào hơn, từ đó Cộng Đồng  Việt Nam Georgia, (CĐVNGA) và đài phát   thanh Tiếng Nước Tôi – Atlanta, tuần báo  Hồn Nước vận động đồng hương   tiến về Washington DC, để yểm trợ phái đoàn vào bên  trong. Sau một tuần   vận động, đã được 64 đồng hương ghi danh, Cô Trinh Phan đề  nghị   CĐVNGA, và các thành phần BTC nên phối họp với Cộng Đồng Người Việt Quốc    Gia, tổ chức chung một chuyến đi mang tính “đoàn kết”. Tất cả đồng ý,    một phiên họp mở ra có cả hai BCH CĐ ngồi lại,   cùng chọn một danh   xưng chung:

PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT GEORGIA

bieuduongnhanquyenngay05032012

Họp ban đêm,  phía CĐ Người Việt   Quốc Gia, cam kết phối họp chặt chẻ. Nhưng 12 giờ trưa, ngày  hôm sau,   ông Hà Sơn lại ra lệnh phải rút khỏi tổ chức.

Hà Sơn là  ai?

Anh Hà Sơn  sinh năm 1949, đi lính   “Biệt Kích?” nhập ngũ năm 1967, nhảy Bắc bị tù  cùng năm 1967, từ ngày   đến Mỹ, anh ta tự xưng là: “Chính Nghĩa Quốc  Gia” anh là một nhà chuyên   nghiệp chửi! Chửi tất cả những nhà tranh đấu. Ở  trong nước anh cho là   “đấu tranh cuội”, ở hải ngoại anh quy kết tất cả  là “Việt Tân” mà “Việt   Tân là cánh tay nối dài của Việt Cộng”.  100% những nhà tranh đấu từ   trong nước, đến hải ngoại đều bị chửi, chửi rất tục  tĩu, từ Đại Lão Hòa   Thượng Thích Quảng Độ, thầy Quảng Độ, anh viết: “Lấy râu  hắn bó chổi   quyét nhà” đến các linh mục: Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Hữu Lễ, anh  Sơn gọi   họ bằng “thằng”, Mục Sư, Hà Sơn gọi là “mục súc”.  Từ năm 1998 – 2009,   anh chửi trên báo giấy, có  tên “Chính Nghĩa”, nay tờ báo đã chết, anh   chửi trên mạng, anh viết bài  rồi gởi đến từng địa chỉ email! Chắc nhiều   người siêng lên mạng, không lạ với  hai chữ Hà Sơn, đồng hương gọi Sơn   là Chí Phèo Atlanta và anh có thế lực lớn đối  với Cộng Đồng Người Việt   Quốc Gia, mỗi lần cộng đồng này có cuộc họp quan trọng,  anh ta ngồi ghế   “danh dự”. Do đó ban chấp hành CĐ Người Việt Quốc  Gia, không dám phối   họp với đồng hương, trong chuyến đi Washington DC.

Cuối cùng  PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT   GEORGIA vận động thêm được 6 người nữa. Tất cả 70 người,  thuê một chiếc   xe bus, 55 chổ ngồi, một chiếc xe van 15 chổ, tiến về Hoa Thịnh  Đốn.   (Chúng tôi có danh sách)

PHÁI ĐOÀN  NGƯỜI VIỆT GEORGIA, có 3 người được vào dự họp Tòa Bách Ốc:

– Cô  Trinh Phan – Cô Đặng  Kim Hạnh – Cô  Nguyễn Thị Kim Dung

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia, của   anh Hà Sơn,  đi một xen van nhỏ, tất cả 11 người (Chúng tôi có danh   sách), cộng đồng của anh  Sơn có một người vào Tòa Bạch Ốc: cô Thùy   Dương.

Chúng tôi  PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT   GEORGIA, 1 xe bus + 1 xe van, khởi hành sáng Chúa Nhật, ngày  4 tháng 3,   đến Washington DC 9 giờ đêm.

Tại Washington DC.

A/ Phía  bên ngoài:

Tuy đi  riêng, nhưng trước Tòa Bạch   Ốc, trên một khoảng đất đôi khi hai khẩu hiệu: Cộng Đồng  Người Việt   Quốc Gia (dân Atlanta thường gọi Cộng Đồng Hà Sơn)  và PHÁI ĐOÀN NGƯỜI  VIỆT GEORGIA, gần dính với  nhau, và liên kết với Cộng Đồng bạn, từ 49   tiểu bang quy tụ, (không có Alaska),  ngoài ra còn có các đoàn, ngoài   Hoa Kỳ như: Úc, Pháp, Nhật…

Ông Đỗ Hồng  Anh, chủ tịch Cộng Đồng   Người Việt Washington DC, vừa trưởng ban tổ chức, vừa điều  hợp chương   trình. Có lẽ vì qúa bận rộn trước đó, nên ông không chuẩn bị gì cả,  lá   đại kỳ ông mượn của PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆTGEORGIA, để tổ chức chung, dàn   âm  thanh, ông cũng mượn của PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT GEORGIA, nhưng tiếc   rằng, ông  “mở đường” không nổi, vì đồng hương vây đặc kín, hàng hàng   lớp lớp, dàn  máy thiết kế rườm rà, chất trên hai xe kéo tay, cuối cùng   đành chịu. Ông Đỗ Hồng  Anh xiển dương PHÁI ĐOÀN NGƯỜI VIỆT GEORGIA, đi   đông nhất, (2) ông Đỗ Hồng Anh,  không có chương trình soạn sẵn, gặp đâu   giới thiệu đó, không có luôn danh sách đại  biểu, phát biểu, ông chỉ   nhìn vào biểu ngữ, đọc tên từng tiểu bang lên phát biểu,  nhiều người   thích nói ghi tên ông cũng mời tuốt!!

Rất may  cho ông, là không có thằng liều nào, hô: Hồ Chí Phèo sống mãi trong quần!

B/ Buổi  tối trong nhà hàng Fortune.

Lần này  cũng do ông Đỗ Hồng Anh chủ   trì, chương trình bài bảng. Điều hợp viên tài tình,  rất chuyên nghiệp   do ông Khanh, đài SBTN phụ trách.

Với khoảng hơn năm trăm đồng hương   tham dự,  qua nhiều phát biểu của giới trẻ, về phương pháp đấu tranh   nhân quyền, theo cách  tiếp xúc với các chính giới Hoa Kỳ. Các bạn trẻ   trình bày khúc chiết, rành mạch,  lôi cuốn người nghe, hội trường im   phăng phắt, tiếp theo tường thuật khái quát  tình hình bên trong Tòa   Bạch Ốc, sau Trúc Hồ, là Việt Dũng, bỗng không khí hội  trường đổi thay   hẳn. Bình thường anh làm MC văn nghệ, không thấy xuất sắc mấy,  nhưng   hôm nay anh rất đạt với giọng nói đầy xúc động, và kích động tới cực độ.

Do sắp xếp của BTC, PHÁI ĐOÀN NGƯỜI   VIỆT  GEORGIA, ngồi tất cả 10 bàn gần sân khấu, (3) bị qúa kích động,   tôi đi xuống cuối  hội trường, mở cửa bước ra bên ngoài, trời đang rất   lạnh, tôi mong càng lạnh thêm,  để sớm lấy lại thăng bằng, anh Việt Dũng   nói rất nhiều, nói rất hay. Nhưng tôi  không nhớ gì nhiều, chỉ đại   khái:

– Người ta tiếp mình, trong một   căn phòng mới  build, những người nhân viên rất tầm thường của Tòa Bạch   Ốc ra tiếp chúng ta, sự  tiếp xúc như thế là qúa vô lễ, ông Obama không   thích ba trăm ngàn lá phiếu của  chúng ta, chúng ta đem cho người   khác…”   Dĩ nhiên tôi viết lại không hay, bằng Việt Dũng nói.

Trời lạnh, chịu hết xiết, tôi vào   trong, không  ăn uống gì được, đầu nhức như búa bổ, tôi gọi anh P M, nhờ   đưa về khách sạn nghỉ,  phone off đành chịu, mải hơn 1 giờ sau, người   ta chia toán, để sáng mai, tiếp xúc  các văn phòng Dân Biểu Quốc Hội,   tất cả 48 toán, mỗi toán chừng 7 – 10  người, có một người (captain) phụ   trách, tôi ở  toán thứ 26, toàn đàn bà, toán của chúng tôi có 9 cái hẹn   của 9 văn phòng, một  văn phòng Thượng Viện, 8 văn phòng Hạ Viện, tôi   đau đầu qúa đâm quạu! Ai hỏi cũng  cự nự, mấy bà say sưa soạn chương   trình, lấy số phone từng người, để ngày mai gọi  tập họp, toán tự do   soạn đề tài. Tôi đưa tay lên đầu giật tóc, mấy bà hỏi:  “Bộ đau đầu lắm   hả”, một bà chạy đi đâu đó, rồi trở lại bàn, với một  ly nước đá, và hai   viên thuốc, tôi uống ngay, chừng 15 phút nghe dịu dịu, có thể  nhờ nước   đá. Sau phần bàn thảo những tài liệu có sẵn trong folder, đến đề tài và    nội dung trình quốc hội, tôi góp ý:

1/ Đề tài  tự do tín ngưỡng, đại   khái: “Nếu quý vị (Dân Biểu) đến VN, trong mùa Noel,  chắc quý vị không   tin nơi đây đàn áp tôn giáo, vì đèn giăng sáng như ban ngày,  không thua   gì Noel Hoa Kỳ! Một ông Linh Mục, Mục Sư già qua đời hoặc một Hoà    Thượng qua đời, Cộng Sản dành làm đám ma thật to lớn, nhìn cảnh này và   nghe chúng  tôi nói CSVN đàn áp tôn giáo, làm sao quý vị tin được, không   những thế quý vị  cho rằng chúng tôi vì căm thù CS đặt chuyện…Nhưng   thưa quý vị tất cả trường dòng  đào tạo chủng sinh, CSVN tịch thu, cấm   chỉ việc đào tạo chủng sinh, các trường đào  tạo của tôn giáo khác cũng   tương tự,  ngày  nay có phần nới hơn, cho đào tạo chủng sinh, nhưng càng   nguy hiểm hơn, vì muốn đi  tu lý lịch phải “tốt” theo ý của CS, chưa kể   trong trường dòng phải học  môn triết học Marxist, Leninist” CS muốn   đào tạo chủng sinh như một bí thư  chi bộ….

2/ Tự Do  Ngôn Luận

Hiện nay  CSVN có cả ngàn tờ báo,   hằng trăm đài TV, Radio, nhưng thưa quý vị tất cả chỉ có  duy nhất một   ông chủ, đó là đảng CSVN….Người dân bình thường, tuyệt đối không  có   quyền này. Bằng chứng những nhà báo tự do bị bắt mất tích như: Điếu Cày,   Tạ  Phong Tần.., gần đây nhất Ca Nhạc Sĩ Việt Khang, chỉ với 2 ca khúc,   tỏ bày tình  yêu nước, cũng bị chung số phận tù đày…

3/ Du học:  Nhờ quý vị kiểm tra lại   phái đoàn phỏng vấn du học, vì sao hầu hết du sinh đến  từ VN, đều là   con của cán bộ, đảng viên cao cấp đảng CSVN, lẽ nào con cán bộ đều  học   giỏi? Xin điều tra du học sinh VN đến Hoa Kỳ, có thực sự là mục đích học   tập?  Hay vì mục đích rữa tiền và tẩu tán tài sản?

Đại loại  như thế 9 điểm hẹn, chúng   tôi ngày mai sẽ nói hoài như thế, phần hội thảo của  toán coi như xong,   chia tay về khách sạn ngủ.

Mới đem  qua ngủ ngon lành, sao đêm   nay Đại Tá Chính thở dài hoài, làm tôi khó ngủ qúa,  11 giờ 30  đêm, cô   Tư Trà Vinh cho tôi 2  viên thuốc, nằm gác tay lên trán, tôi chợt nghĩ   đến 3 chữ Thỉnh Nguyện Thư, TNT là  gì? Nó   không khó hiểu, nó không là tuyệt lệnh thư! Và chúng ta là ai? Là công   dân  Hoa Kỳ, công dân được chính phủ tiếp, như mấy người trẻ đầu tiên   tường thuật, cũng  qúa hậu hỉnh rồi, còn đòi chi nữa. Một nhóm công dân   hai trăm người, hay hai ngàn  người cũng là một nhóm công dân, chứ đâu   phải là một phái đoàn của chính phủ nước  khác đến Hoa Kỳ, để đàm phán phải đòi ông nầy, bà kia tiếp đón…Tôi hơi hoàn hồn,  và nghĩ thêm   rằng: Đòi nhân quyền, gặp ông nhân quyền, gặp bà nhân quyền, chứ hà  tất   Tổng với Phó Tổng Thống, mà chi.

Đêm Hoa  Thịnh Đốn chìm sâu dần, tôi cuộn mền ấp áp, no giấc đến sáng.

Thứ Ba,  ngày 6 tháng Ba, 48 toán   hăng hái lên đường, đến đâu cũng được “người  ta” ân cần vui vẻ, đón   tiếp và lắng nghe, trụ sở quốc hội to lớn, bề thế qúa  thể, các văn   phòngThượng Viên –  Hạ Viện,  dân ra vào tấp nập, mấy bà khen: “Văn   Phòng dân biểu người ta, kẻ ra người  vào không ngớt, có đâu vắng ngắt   như cái chùa bà Đanh của tụi Cộng Sản”, tôi  nói: không chắc à nghe, dân   ra vào tấp nập là toàn dân oan khiếu kiện đó mấy bà,  Mỹ không học CS,   xách cổ dân oan nhốt sạch, khỏi mở cửa tiếp tiết, cho phiền!”  cả toán   cười vui vẻ,  5 giờ chiều toán có  mặt đầy đủ tại điểm hẹn cuối cùng,   văn phòng Thượng Nghị Sĩ Chambliss, đơn vị  Georgia.

Nhân bài  viết này, toán thứ 26 của   chúng tôi, xin được nói lời chân thành tri ơn đến cô  Đặng Quỳnh Như,   tên trên danh thiếp là Quinn Dang, đại diện của văn phòng Dân  Biểu   Susan A Davis, cô tiếp đón chúng tôi hết sức niềm nở và thân thiện. Nhờ   sự  niềm nỡ này, lần đầu tiên tiếp xúc chúng tôi thấy không có một   khoảng cách nào  giữa người dân với hành pháp. Đặc biệt Dân Biểu Susan A   Davis đã họp cùng đồng  viện lên tiếng kêu gọi tranh đấu nhân quyền cho   VN, lưu tâm đến nhạc sĩ Việt  Khang, ngay lập tức…

Những thành qủa từ Quốc Hội, quý vị đã thấy vài  điều sơ khởi như báo mạng đã loan tin.

Điểm kém  trong Tòa Bạch Ốc:

Cần gì tới  con số 165 người? Khiến   ồn ào, để cho nhân viên Tòa Bạch Ốc phải nhiều lần nhắc  nhở!? Có thể   70% trong số này không có một hành trang nào về tranh đấu nói  chung,   thậm chí họ chẳng có nguyện vọng nào.  Họ chỉ có một nguyện vọng duy   nhất: Vào Tòa Bạch Ốc để chụp hình! Trong khi   trình bày TNT, tình hình CS đàn áp, nhiều vị dùng điện thoại hoặc  chơi   game, hoặc text message, có gia đình đem theo cả 2 baby (tôi biết con   nhà  ai, nhưng không muốn nêu) vào trong Tòa Bạch Ốc ngủ khì, toàn thể   một bức hình chẳng  mấy đẹp, đã như vậy chương trình  mới 2 phần, còn   rất nhiều tiếp xúc phần sau quan trọng, Trúc Hồ và Việt Dũng bỏ  ra, đến   tối tại nhà hàng Thần Tài, trước năm trăm cử toạ Việt Dũng lên án:  Tòa   Bạch Ốc vô lễ!

Rõ ràng  chúng ta không có lãnh đạo,   coi như quân vô phèng. Thành qủa quý anh tôi trân  quý, khâm phục.   Đường còn dài quý anh cần học hỏi và nhất định phải có thầy, mới  mong   đi đúng hướng. Tiếng vỗ tay, xuất phát từ hai bàn tay, trái và phải, nếu    chặt đi một bàn tay, tiếng vỗ tay phải lịm tắt!

Nhiều  người nói: Các anh là những   người nghệ sĩ, nên không kham nỗi chính trị, tôi không  tin. Người gánh   nước cơm cho heo ăn, vẫn làm được chính trị, huống gì nghệ sĩ.

Sáng  9:30 thứ Tư ngày 7 tháng   3/2012 Phái Đoàn Người Việt, chỉ có 1 xe bus về đến Atlanta,  xe Van   phải ở lại vì một đồng hương bị bịnh đi cấp cứu. Thứ Năm đọc bài anh Nam    Lộc, bài rất hay nhưng có một đoạn tôi hoài nghi, trích:

“Thật  ra ngay từ khi Tòa Bạch Ốc   chú ý đến kết quả thỉnh nguyện thư của cộng đồng người  Việt thì các vị   phụ tá đặc trách trang mạng “We The People” sau khi trình lên  văn phòng   Tổng Thống, một viên chức trách nhiệm bộ phận này đã tiết lộ với  chúng   tôi rằng, tổng thống Obama ngỏ ý rằng, nếu hoàn cảnh và thì giờ cho   phép  thì ông muốn đích thân tiếp đón các đại diện của cộng đồng người   Việt, cũng như  muốn được hiểu thêm về nội dung hai bài hát cùng lý do   mà người sáng tác ra nó  đã bị đưa vào nhà tù ở VN.

Tuy  nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ   Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7  giờ sáng giờ   Washington DC, thì một viên chức khác đã thông báo cho tôi biết rằng,    ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các   viên chức  cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái   Benjamin Netanyahu…”

Hình như  anh Nam Lộc an ủi không   khéo lắm, anh nói như thế, tôi có cảm tưởng ông Obama,  như một nông   dân: “Nếu không bận bừa ruộng, tôi đến nhậu với các anh rồi”.  Tôi tin   rằng lịch trình gặp gở giữa hai lãnh tụ nói trên, đã có từ đầu năm nay.

Kết luận:  Anh Trúc Hồ, đã chọn ngày 5/3 làm ngày TRANH ĐẤU NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM

Xin anh  cùng toàn thể hưởng ứng,   ngay bây giờ chúng ta lập Ban Vận Động từng địa phương,  có lịch trình   làm việc, báo cáo hàng tháng, định kỳ. Khắp nơi liên kết với nhau  thật   chặt chẻ. Mỗi lần biểu tình, chúng ta có đoàn ngũ, phối họp bài bản, lên    chương trình rõ ràng..vv…& vv.

Xin đừng  như ngày 8/3, suốt năm chỉ mỗi một ngày “hẩy hẩy vùng lên” kể như đầu  voi, đuôi chuột, uổng lắm.

Quý mến và  hâm mộ các anh vì quê   hương hành động, cũng vì thế, tôi có vài ngu ý, điều gì  không vừa lòng,   hết sức mong được niệm tình chung một lý tưởng, tha thứ.

Ông Bút

———–

1/ Vì  anh Hà Sơn nói Trúc Hồ 2 mang, giả bộ chính nghĩa để bán DVD, nên tôi bao hàm  luôn để Hà Sơn khỏi chửi tui ngu!

2/ Phái Đoàn  Người Việt Georgia đông nhất của ngày thứ Hai, qua thứ Ba: Boston, Massachsette  đông nhất 150 người.

3/ Cộng  Đồng của ông Hà Sơn 11 người ngồi riêng, do bà Lý Thị Thái, trưởng đoàn.

Advertisements

Góp ý

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s