Nhà ngoại cảm XHCN.

CacNhaNgoaiCam

Ông Bút – 

Hồi nhỏ, mỗi khi nhà “vắng chủ,” tôi hay tò mò mở đài Việt Cộng, vì thời chiến, nên lúc nào cũng nghe tin chiến sự. Trăm lần nghe, điều chi phe ta thắng, phe địch thua, và trăm lần đủ với câu kết: “Phe ta rút lui, hoàn toàn vô sự.”

Đùng một phát tới ngày “giải phóng,” cái ngày này nó làm khốn nạn, không chỉ cho riêng miền Nam, bên bại cuộc, mà cả bên thắng cuộc, cũng lao đao không kém.

Vì trước đó bác, đảng tuyên truyền: “Mỹ Ngụy bóc lột nhân dân miền Nam nghèo xơ xác” nhưng thực tế Sài Gòn và những thành phố khác, lầu đài nguy nga, tráng lệ, khiến bộ đội, cán bộ rớt nón cối. Bác đảng nói “Mỹ nguỵ kèm kẹp” nhưng sách vở, báo chí tràn ngập tự do. Thậm chí cán bộ Nam, Nữ ở trên rừng xuống, không hiểu sao “đít con gái miền Nam có gân!?”

Nhìn tận mắt miền Nam, sau 30/4 1975, so với những gì bác, đảng tuyên truyền, chắc hẳn nhiều người bên thắng cuộc, phải buộc miệng chửi thề; Bác, đảng láo!

Láo nên phải lếu:

Trước kia báo đài Cộng Sản nói: “Phe ta rút lui, hoàn toàn vô sự,” thế nhưng sau 30/4/75 khắp nước “nghĩa trang liệt sĩ” mọc dày như sao đêm ba mươi. Ở dưới các nấm mồ chôn cái gì?

Đảng Cộng Sản, thường rêu rao: “Đấu tranh công bằng,” đầu sỏ đảng, chết xây lăng, tướng tá, công thần đảng vào nghĩa trang Mai Dịch, mồ to mả bự, Võ Nguyên Giáp, chơi nguyên cái vũng Chùa, lẽ nào bọn tép riêu bỏ xiêu lạc nơi xó rừng, góc núi. Nên đảng bày trò “nhà ngoại cảm” tìm xác bộ đội.

Thời chiến, mỗi lần bộ đội, đánh vào đồn, hoặc căn cứ quân đội VNCH, sau khi rút lui, vì điều kiện không cho phép, họ mang theo xác đồng đội, hơn nữa dù mang theo cũng không có đất để chôn, hai chục năm chiến tranh, miền Bắc chưa chiếm được một làng xã nào, Lộc Ninh chỉ là hư danh, như bóng ma “mặt trận giải phóng miền Nam.” Cục R chỉ huy đánh phá miền Nam, đóng tuốt bên Miên.

Sau khi Cộng quân rút khỏi trận địa, phía VNCH, lo trùng tu, sửa chữa đồn bót, không có thì giờ chôn cất những xác bộ đội, vài ba ngày sau Công Binh mới cho xe ủi tới, ủi nhiều  cái hố sâu rộng, vùi lấp xuống đó. Trong tình cảnh như vậy, làm sao mỗi phần mộ trong “nghĩa trang liệt sĩ” có tên tuổi đàng hoàng?

Đơn vị quân đội VNCH, thuyên chuyển luôn, đến tháng Tư 1975 không còn một đơn vị nào ở tại hậu cứ, ai chỉ được những hố chôn xác bộ đội? Vì thế hơn 70% bộ đội kể như mất xác, hoặc cốt xương lẫn lộn, số tìm được có đủ họ và tên, chừng 10%. Để giải quyết vấn đề, đảng nặn ra nhà ngoại cảm XHCN, mới đầu chỉ cho những nhà ngoại cảm, những phần mộ có thật, trục lên, báo chí được lệnh tuyên giáo đảng lăng xê, thổi tên tuổi mấy nhà ngoại cảm lên tận trời, ở miền Trung thời kỳ đầu có Năm Chiến, “tìm mộ liệt sĩ giỏi như thần” ngoài bắc có Phan Thị Bích Hằng, linh hơn tiên…người dân vốn sẵn lòng mê tín, ùn ùn kéo tới, giới ngoại cảm tha hồ hốt bạc làm giàu, đảng bình an, mấy ông to bà lớn cứ im cái miệng, mặc cho giặc Tàu tung hoành, ngữa tay chia tiền tham nhũng, mai mốt chết, đảng xây đền, xây lăng “hoành tráng.” Nhà ngoại cảm XHCN, chỉ mất công tìm xương heo, cốt chó đưa vào “nghĩa trang liệt sĩ.” Không thiếu trường hợp nhiều người mang về thờ, hết sức trang nghiêm, đến chừng xét nghiệm hóa ra xương chó!

Tai nạn nghề nghiệp cho nhà ngoại cảm, vừa qua bà Phạn Thị Bích Hằng, dám tợn gan đem răng heo, mảnh sành, nói là cốt Phùng Chí Kiên, tay này được Hồ Chí Minh/Hồ Tập Chương, phong tướng  đầu tiên, tai nạn đổ lên đầu đảng CS, nhiều hơn những nhà ngoại cảm.

Liên quan tới vụ bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường, vất xác nạn nhân xuống sông Hồng.

Ai đọc tin này cũng lấy làm đau xót, cho nạn nhân xấu số, phẫn uất bác sĩ vừa ngu dốt, vừa tàn ác. Nhưng cũng đừng quên, ông ta chính là sản phẩm “đạo đức cách mạng, đạo đức Hồ” mà ra. Bác và đảng từng quăng hàng triệu sinh mạng Nam, Nữ Thanh Niên miền Bắc vào Nam thì sao? Trong miền Nam, mỗi khi đồn quân đội VNCH bị thất thủ, người dân gần đó côn gánh chạy theo lính, chạy miết, chạy cho tới cùng trời cuối đất, thì vượt biên, vượt biển. Mười bốn, hay mười sáu triệu dân thuở ấy,  không ai ngu, mơ “giải phóng.” Chưa nói “giải phóng” để rồi đảng hai tay dâng lên Trung Cộng, cả nước lại càng không muốn. Vậy hãy nhân lên hàng triệu lần niềm phẩn uất, đối với Hồ Chí Minh/ Hồ Tập Chương và đảng CSVN, bọn tội đồ của dân tộc.

Mấy ngày qua, nhà ngoại cảm XHCN cũng mon men tới bờ sông Hồng, hòng tìm xác chị Lê Thị Thanh Huyền, nhưng coi bộ khó ăn, nên về không. Cả nước hãy đào hết “nghĩa trang liệt sĩ” dưới mộ phần toàn xương động vật, hãy đào lên mới có đủ tang vật kết tội bọn Cộng Sản đại bất lương (một trong muôn ngàn tội.) Trước khi kết án BS Nguyễn Mạnh Tường, phải luận tội và truy tố tội ác đảng Cộng Sản.

Ông Bút.

Advertisements

Góp ý

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s