Từ đám cưới Thanh Bùi, điểm mặt đại gia đỏ.

Ông Bút –  Cộng Sản gọi người Bắc 54, ở miền Nam là thành phần bị “Mỹ Diệm cưỡng bức di cư”, tiếp theo sau 30/4 /1975 người dân ào ạt vượt biên, vượt biển, CS đặt tên mới: “Thành phần chay lười lao động, thèm bơ thừa, sửa cặn.” Thế nhưng hiện nay, khi viết về thành phần này, họ không còn chữ nghĩa nào để gán ghép, chỉ viết đơn sơ: Gia đình ông bà X, Y đến Úc, Mỹ, Canada, Pháp… năm… đảng CSVN không dám nói lý do, nguyên nhân nào những gia đình kia, có mặt ở các quốc gia tự do. Về phía người tỵ nạn, nếu cơ hội làm ăn trong nước khấm khá, họ cũng muốn lơ cái nguồn cơn năm xưa!
Ba mẹ của ca nhạc sĩ Thanh Bùi, cũng tương tự, đến Úc năm 1982, sau đó mới sinh ra Thanh Bùi, lớn lên về Việt Nam nổi tiếng và giàu có, vừa qua cưới được con gái đại gia đỏ. Đám cưới tổ chức khá bí mật, trong vòng đai an ninh dày đặc.
Bí mật, theo cách nghĩ cá nhân Thanh Bùi, không muốn rình rang? Vốn con người anh xưa nay kín tiếng? Thực tế chỉ đúng phần nhỏ, phần lớn còn lại tứ thân phụ mẫu của Thanh Bùi không thể lộ diện tông tích, bởi nhiều tấm hình đám cưới được tung lên mạng, chỉ duy nhất một tấm có hình mẹ vợ Thanh Bùi, theo đạo lý người Việt, mà chính Thanh Bùi từng trân trọng đề cao, đám cưới là ngày trọng đại, sự hiếu hỷ phải chú trọng, thế nhưng hình chỉ có Thanh Bùi với vợ, với học trò, tuyệt đối không có ba mẹ Thanh Bùi, và ba của cô dâu?
Đại Gia Đỏ là gì?
Sau 30/4/1975 Cộng Sản đánh Tư Bản miền Nam đến kiệt quệ, mười năm sau họ kêu gào “đổi mới” giai đoạn này có tính dọ dẫm, xem chừng, đảng còn canh gác rất nghiệm ngặt, mười năm sau nữa, tức 1995 mới thực sự dễ thở, điều kiện bi đát như vậy, hiếm có ai vực dậy trong một giai đoạn ngắn trở thành đại gia, với số vốn hàng tỷ đôla. Chỉ có CS cướp của dân, đưa cho bà con của dòng họ làm vốn kinh doanh. Có người ngang nhiên như Lê Duẩn, con Lê Kiến Thành, Nguyễn Tấn Dũng, con gái Nguyễn Thị Thanh Phượng, Nguyễn Bá Thanh em ruột Nguyễn Bá Bình, em kết nghĩa Nguyễn Vọng, số khác e dè hơn, đưa tiền ăn cướp của dân cho người thân làm bình phong. Hầu hết những đại gia đỏ, được báo chí CS tung hê, đều nằm trong diện này:
 
Đại gia đỏ Bầu Đức
Trích: Xuất thân từ thợ mộc, Bầu Đức khởi nghiệp bằng việc trực tiếp điều hành một phân xưởng nhỏ vào năm 1991 có tên xí nghiệp tư nhân Hoàng Anh chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại xã. Kể từ năm 1991 đến nay, doanh nghiệp của ông Đức đã phất lên như diều gặp gió. Sau đó, ông mở rộng hoạt động kinh doanh sang sản xuất hàng nội thất rồi nhiều lĩnh vực khác như khoáng sản, gỗ, cao su, thủy điện, địa ốc đến bóng đá…
 
Năm 1993, ông thành lập xí nghiệp tư doanh Hoàng Anh Pleiku. Đến năm 2006, nó trở thành công ty cổ phần Hoàng Anh Gia Lai với nhiều lĩnh vực kinh doanh như khoáng sản, gỗ, cao su, thủy điện, địa ốc và bóng đá.
 
Từ năm 2001 đến nay, cái tên Bầu Đức càng nổi như cồn sau những sự kiện làm nên các “ tít” lớn trên hầu hết các báo Việt Nam và cả trên thế giới như: việc ông mua chân sút số một Đông Nam Á Kiatisak và trả lương đến 15.000 USD một tháng vào năm 2002; hợp tác với câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng của Anh Arsernal để mở học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai Arsenal JMG vào năm 2007… Tính đến thời điểm 31/1/2008 tổng giá trị tài sản ròng của HAGL Group đã đạt 25.576 tỷ đồng,
Có thể sau 1991 Đức đào được “mạch đỏ” phất lên tới trời.
Đại gia đỏ Lê Ân,
Tay này mới đặc biệt, ở tù nhiều lần, có lần ở tù chung thân, ra tù vào tù như cóc bỏ dĩa, thế nhưng không thấy bị oan ức gì ráo? Ra tù làm giàu dễ ẹt, ông nổi tiếng vì ngoài bảy chục tuổi, cưới cô vợ mới đôi mươi, sinh viên vừa ra trường, và tậu chiếc giường 6 tỷ, được mấy tay nhà báo trong nước, ca ngợi từng chiếc chân giường, tới từng sợi màng, ra sức bảo vệ phẩm hạnh của ông, biện hộ “hoàn cảnh đưa đẩy” phải bỏ 5 bà trước.
Đại gia đỏ Dũng lò vôi:
Trích: Huỳnh Phi Dũng chưa từng có một sản phẩm nào xuất khẩu ra nước ngoài thu ngoại tệ về, thậm chí một vài sản phẩm chất lượng cao bán nội địa cũng không. Cái tài của Huỳnh Phi Dũng là lanh lẹ lắt léo lách luật và bám riết vào các mối quan hệ với “một bộ phận không nhỏ có chức có quyền” để làm giàu từ việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất, có sự thỏa thuận ăn chia, nghĩa là ‘chia chác kế”.
 
Năm 1990 – 1993, ông Dũng đã làm dự án và xin được thực hiện thí điểm, xây dựng Khu công nghiệp Bình Đường. Tiếp theo, tháng 9-1995 Huỳnh Phi Dũng mở tiếp khu Sóng Thần 1 với điên tích 178 ha và cho thuê ngay sau đó đạt tỷ lệ một trăm lẻ bốn phần trăm, gia đình Dũng được chia hơn một trăm tỷ tiền lời.
 
Có lẽ thấy hình thức liên doanh phức tạp lại phải chia chác lợi nhuận nên khi mở khu công nghiệp Sóng Thần 2 diện tích 279 ha và Sóng thần 3 diện tích 533 ha, rồi đến khu du lịch sinh thái diên tích 467 ha Huỳnh Phi Dũng dành trọn quyền đầu tư cho các công ty của mình là Hoàng Gia, Đại Nam. Huỳnh Phi Dũng còn có hơn 455 ha ở khu trung tâm hành chính Dĩ An và hàng trăm hec ta cao su ở Bến Cát, Mỹ Phước v.v.
 
Tính ra, Phi Dũng đã ôm được gần 2.000 ha đất ở Sóng Thần và Thủ Dầu Một, chưa kể hàng nghìn ha cao su. Từng vùng dân cư cũng như đất nông nghiệp của dân đã được “quy hoạch” cho Huỳnh Phi Dũng dễ như trở bàn tay. Người ta nói đất Bình Dương chỗ nào ngon nhất đều đã về tay Huỳnh Phi Dũng! Biết bao gia đình phải lặng lẽ gạt nước mắt ra đi từ bỏ vườn tược, ruộng đồng của mình vì cái “vòi bạch tuộc” ấy. Hàng đống tiền Huỳnh Phi Dũng thu về từ đất và đó chính là mồ hôi nước mắt và máu của dân.
Đại gia đỏ Trầm Bê
Trích: Từ năm 1991 – 1994 Trầm Bê bắt đầu sự nghiệp là Giám đốc Công ty Chế biến Lâm sản Đông Anh. Từ năm1995 – 2001 ông làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của công ty Chế biến Lâm sản Đông Anh.
 
Nam 1999 ông tham gia vào thị trường bất động sản, đầu tư vào BCCI với vai trò là thành viên Hội đồng Quản trị. Đây là thời kỳ BCCI đang rất phát triển. Năm 2001, Trầm Bê cùng với bác sĩ Nguyễn Hải Nam và Lâm Trung Lương góp vốn để xây dựng bệnh viện Triều An[1].
 
Từ năm 2002 – 2004 Công ty Chế biến Thủy hải sản Sơn Sơn do ông làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị chiếm lĩnh toàn bộ thị trường chiếu xạ thanh long tại Việt Nam, đây là điều kiện cần thiết về vệ sinh an toàn thực phẩm để được phép xuất khẩu trái thanh long. Mãi cho đến năm 2009, thế độc quyền này mới mất đi khi có nhà máy chiếu xạ thanh long thứ hai do Công ty Cổ phần An Phú đầu tư. Ông Nguyễn Thuận, Chủ nhiệm Hợp tác xã Thanh long Hàm Minh, Phó Chủ tịch Hiệp hội Thanh long Bình Thuận nhận xét về công ty Sơn Sơn của ông Trầm Bê vào cuối năm 2008, khi công ty này vẫn còn độc quyền về chiếu xạ thanh long:
 
Hầu hết đại giả đỏ, xuất thần từ lò vôi, thợ mộc, thợ hồ. Nhưng có điểm chung giàu phất lên nhờ “bất động sản.” Đảng CSVN cướp đất của dân lành, “đem gởi” cho những tên này để biến thành đại gia đỏ. Công ty nọ, công ty kia chỉ là nhãn hiệu trá hình, khuôn khổ một bài viết, chỉ điểm mặt vài ba tên đại gia đỏ, cùng cường quyền CS hà hiếp, cướp bóc người dân, để có cơ đồ, đồ sộ tha hồ hưởng thụ, đại gia đỏ vừa có tiền, vừa có quyền, cỡ tỉnh ủy cũng phải kiêng.

Trầm Bê có sừng tê giác, là sự thách thức cả quốc gia,

Dũng lò vôi, đụng với tỉnh ủy Bình Dương, báo đăng bài và hình, “Sự thật dinh thự khủng và 100 ha cao su của Chủ tịch Bình Dương”. Ông chín Cung chủ tịch tỉnh Bình Dương, lạy Dũng lò vôi sói trán.
Đại gia đỏ, dòng họ bên vợ của Thanh Bùi.
Lý lịch của lãnh đạo chóp bu, đại gia đỏ viết rất vắn tắt, vừa khai vừa sợ người ta biết, nên rất hạn chế, riêng dòng họ bên vợ Thanh Bùi, thuộc dạng “bí mật nhà nước”, kiếm không ra một dòng. Mới đầu có sự lầm lẫn, mẹ vợ Thanh Bùi là bà Trương Mỹ Lan, sau căn cứ thiệp cưới, mới biết cha mẹ vợ chú rể: ông bà Trương chí Trung, Lâm Thị Hòa. Nhờ sự lầm lẫn này, có thể đoán Trương Chí Trung, Trương Mỹ Lan có sự liên hệ khắng khít.
 
Bà Trương Mỹ Lan, có chồng người Tàu đi buôn kẹp tóc, năm 1992 lập công ty Vạn Thịnh Phát, chuyên thương mại, nhà hàng, khách sạn, về sau chuyển qua “địa ốc, bất động sản” dòng họ rất kín tiếng, không tiếp xúc báo chí, có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng, cao hơn cả Vingroup của tỷ phú đôla Phạm Nhật Vượng và Hoàng Anh Gia Lai (bầu Đức).
 
Thanh Bùi, được báo chí ca ngợi “Một người Úc gốc Việt, thành đạt trên quê hương,” song cũng đừng quên rằng, hàng vạn kẻ khác kém may, từng bỏ của chạy lấy người, ngậm đắng nuốt cay, mất tiền còn tan nát gia đình, không cần dẫn chứng đâu xa. Hãy xem vụ kiện năm 2007, bà Trương Mỹ Lan, nhận 6 triệu USD của ông Ted, hứa cho hùn vốn đầu tư, sau đó bà Lan “quên,” ông Ted đâm đơn kiện, cho đến nay vẫn không được gì, chứng tỏ bà Lan gốc rễ ăn thông tận Hà Nội, (Xem bài trầy trật vụ án 6 triệu USD).
Kết luận: Tập đoàn CSVN bán nước, còn sản sinh ra lực lượng hùng hậu “đại gia đỏ,” ăn tàn mạt tài nguyên quốc gia, tàn phá môi trường không thương tiếc, cướp bóc đất ruộng của người lương dân, làm giàu trên xương máu đồng bào, sự tham tàn của chúng không thể kéo dài hơn nữa. Ngày cùng, tháng tận của Cộng Sản sắp điểm, những nhà tranh đấu, sớm lên kế hoạch, không cho chúng tẩu tán và tẩu thoát.
Ông Bút 
Advertisements

Góp ý

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s