Thư gởi khoa học gia Lưu Lệ Hằng

Ông Bút

Thưa bà Lưu:

Người viết bài này đang sinh sống tại Atlanta, làm nghề báo. Còn bà ở Kentucky, một khoa học gia, khoa thiên văn học. Giữa bà và tôi không hề quen biết, song có một điểm chung, đó là bà và gia đình di tản 1975, tỵ nạn Cộng Sản.

Trước hết xin được chúc mừng và ngưỡng mộ tài năng, cùng chí hướng học tập thành đạt của bà, quả thật phụ Nữ như thế “trên đời không dễ mấy tay.” Nhưng rất buồn và thất vọng bà đem công sức học tập và tài năng đặt không đúng chỗ. Mới đây thủ tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng bắt tay với bà, theo hình thức tuyên truyền cho chế độ, còn bà đã quá đạt trong vai “áo gấm về làng.”

Thưa bà: Bà đến Mỹ năm 12 tuổi, thân phụ của bà làm thông dịch viên quân đội Hoa Kỳ, trước 30/4/1975. Tôi tin rằng bà được gia đình truyền đạt rất rõ thực trạng Việt Nam, dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản. Trường hợp đặc biệt nào đó bà không sống cùng gia đình, với tầm tuổi 12 chắc bà cũng biết ít nhiều sự khổ đau, bất hạnh của dân tộc và đất nước từng sinh ra bà. Chỉ có điều bà quá say sưa ngước nhìn những vì tinh tú quá cao xa, quên nhìn xuống dưới chân mình, để biết người dân sống khốn khổ như thế nào! Có thế bà mới đan tâm bắt tay, bắt chân với một người, mà chính đồng chí của họ cũng gướm giếc, không dám gọi tên, gọi lệch đi: Đồng chí X, ngay đồng chí của họ cũng gọi đảng CSVN là “bầy sâu”, thưa bà đồng X, vừa bắt tay bà, chính hắn là con sâu đầu đàn.

Qua hình ảnh, thấy bà cười hết miệng, không hiểu bà thỏa mãn điều gì? Một khoa học gia, hạ mình làm thân với một con sâu? Gần một thế kỷ, người Việt đã chịu đọa đày dưới sự cai trị của đảng CSVN, ngày nay Tuổi Trẻ trong và ngoài nước, đều “tỏ tường.” Vừa qua riêng tại tiểu bang Georgia, ngày 18, 19, 20 tháng Sáu 2015 đã có hàng trăm bạn trẻ, vượt đường dài hơn 10 giờ lái xe, đến trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ, để kêu nài các dân biểu can thiệp chính quyền Việt Nam, phải để nhân dân được tự do – dân chủ, kêu gọi những nhà lập pháp can thiệp những người vì yêu nước Việt, chống giặc Tàu xâm lược, bị nhà cầm quyền CSVN giam cầm, tra tấn, hành hạ trong tù. Trên 2 chuyến xe bus về thủ đô Washington D.C, có nhiều cháu rất trẻ, sinh sau thập niên 1980, các cháu vừa đi làm, vừa đi học, đã ý thức được tình đồng bào, tình đất nước như vậy. Lẽ nào bà Lưu, sinh năm 1963, với kiến thức ngời ngời như vậy, bà lại không biết?

Trước bà, thiếu gì đại gia ôm tiền về đầu tư, sau 5, 6 năm ôm đầu máu, chạy về Mỹ khóc thét, làm trò cười cho thiên hạ, cũng có người mang bằng tiến sĩ, về mở trường tư thục, sau mấy năm chẳng may mảnh đất nhà trường tọa lạc, tăng vọt giá, đảng CSVN, tịch thu trường, bán đất chia nhau, anh chủ trường mang nợ, khóc dài, nhiều lắm thưa bà. Nhưng hầu hết chỉ mất tài sản, cá nhân. Sự trở về bắt tay, bắt chân hứa hẹn với CS của bà đem lại sự mất mát lớn cho công cuộc, vì những bài báo và hình ảnh liên quan tới bà, không ngoài mục đích tuyên truyền: “Một người tỵ nạn CS, năm 1975. Nay thành đạt ở Mỹ, cũng quay đầu về với Cộng Sản.”

LuuLeHang1

LuuLeHang2

Bài báo: Thủ tướng tiếp GS thiên văn học gốc Việt Lưu Lệ Hằng và bài GS Lưu Lệ Hằng – Niềm tự hào Việt Nam. Phát hành trước mấy giờ, nhằm thời điểm khắp nơi trên toàn thế giới, khởi đầu một chiến dịch: Tổng tuyệt thực, và phong trào We Are One, đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng quyền làm người, quyền tự do, thả các tù nhân yêu nước…xin lỗi bà Lưu, đảng CSVN không hề trọng dụng nhân tài như bà tưởng. Họ xử dụng bà như những nhà kinh doanh đồ lót, áo tắm, dùng người mẫu, khác biệt sau khi hết hiệp đồng, không ai khinh chê những người mẫu, còn bà làm tổn hại (dù vô tình) đến công cuộc tranh đấu chung, cho quyền lợi đất nước và đồng bào Việt Nam, chắc chắn người dân trong ngoài nước, họ có cái nhìn đặc biệt về bà, đương nhiên không tôn trọng, dù bà là bậc thầy của khoa học gia, vì bà chỉ có tài, nhưng không có đức, không biết đạo lý dân tộc.

Thưa bà: Sách xưa nói: Người có tài, không có đức thì nguy hiểm, độc ác. Ở hải ngoại không riêng gì bà, cũng lắm người ác, họ đang là người hiền, với tấm căn cước TỴ NẠN CỘNG SẢN, nhưng vì tiền, vì danh, vì gái đẹp (như Nguyễn Minh Triết quảng cáo,) họ trở thành người ác, đến khi họ chết, người dân còn đồ thán không thôi, rất mong bà và những ai khác cần thức tỉnh. Không nên vì danh, vì tiền làm lợi cho bọn CS độc tài, bán nước. Bà cũng đừng tin Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng, dụ dỗ bà về để “phát triển khoa học công nghệ.” Từ Hồ Tập Chương, tới nay đảng CSVN đã rơi mặt nạ yêu nước, “giải phóng dân tộc, giành độc lập” hoàn toàn bại lộ chân tướng: Cướp của, giết người, làm tay sai mẫn cán và trung thành với Trung Cộng. Cớ gì họ phải mặn lòng với chuyện phát triển khoa học công nghệ? Đảng chỉ mặn với Đôla, biệt thự, chân dài, với chiếc ghế ngồi xổm trên đầu nhân dân Việt Nam và nói láo, bà là khoa học gia ở Mỹ, chứ về VN bà chỉ còn là cái đinh vít, làm cho vững cái chân ghế độc trị của đảng CS mà thôi.

Cũng xin bà chớ nói “Tôi chỉ biết khoa học, chứ không muốn chính trị.” Ở hải ngoại này cũng nhiều người “né” trách nhiệm, lấy câu nói trên làm ống khóa tâm hồn.

 

Thưa bà từ những năm 300 trước Công Nguyên Aristotle, từng xác định: Con người là một sinh vật chính trị, nói như vậy, hóa ra mình chưa đủ điều kiện làm người hay sao? Hơn nữa hình ảnh bà bắt tay, tươi cười với NTD, đó chính là hành động chính trị. Cần nói thêm: Chưa hề biết bà, làm sao có thể nghe nói “không làm chính trị,” căn cứ đâu? Thưa: Ở hải ngoại nhiều người hay nói câu này, nhìn hình ảnh đăng báo, người viết tự suy luận như vậy.

Giới Nữ Lưu oanh liệt, hào hùng trong sử Việt, nào có thiếu, xưa kia: Bà Trưng, Bà Triệu, bà Bùi Thị Xuân, cận đại có cô Giang, cô Bắc. Ngày nay dưới chế độ hà khắc, lắm thủ đoạn hại người, phái Nữ cũng gan dạ đứng lên tranh đấu vì quyền lợi của xã hội, không thiếu gì: Phương Uyên, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, nhiều và rất nhiều, phạm vi bài viết không thể dông dài, nếu còn chút thao thức với quê hương, mong bà tự tìm hiểu, bài này chỉ nêu riêng trường hợp cô Tạ Phong Tần, để bà tự suy nghĩ:

Cô Tạ Phong Tần, vốn xuất thân từ một đại úy Công An Cộng Sản, giá như đam mê danh vọng, tiền bạc, cô Tần chỉ cần im lặng, hẳn ngày nay cô đã lên tướng, chuyện không khó. Vừa ngu, vừa hèn như Phùng Quang Thanh, còn lên tới đại tướng, Tạ Phong Tần, nhiều hy vọng lắm chứ, nhưng không, cô ta từ bỏ tất cả, để dấn thân cho quê hương. Ba Lưu đang ở Mỹ, nghĩ sao về nhập “hội” với Cộng Sản?

Đạo lý người Việt, luôn tôn sư trọng đạo, kính trọng người học thức, nhưng người đó phải có đạo đức. Nếu phản bội tổ quốc, tiếp tay nối giáo cho giặc, trong trường hợp này người trí thức bị đồ thán, nặng hơn người thường.

Với đảng CSVN, không làm hại được nó, xin đừng làm lợi cho nó, dù lợi rất nhỏ, như một nụ cười, một tấm hình…

Kết thư: Thưa bà Lưu, tục ngữ Việt Nam có câu: Thuốc đắng dã tật, lời thật mất lòng, không chắc thuốc đắng nào cũng dã tật, nhưng lời thật đương nhiên sẽ mất lòng. Nhưng ròng rã nhiều thập niên qua người Việt trong, ngoài nước đều ra sức tranh đấu cho đất nước sớm có quyền làm người. Cuộc tranh đấu còn dài, nhân tài chưa xuất hiện, chưa tập trung được toàn dân. Tuy nhiên đã làm người phải phụng sự chính nghĩa, không phải vì giàu có, không vì giàu sang quyền quý, mà đem thân cúc cung cho loại người hại dân, bán nước.

Chúc bà luôn dồi dào sức khỏe, gia đình an vui.

Atlanta ngày 25/7/2015

Ông Bút

Advertisements

One response to “Thư gởi khoa học gia Lưu Lệ Hằng

Góp ý

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s